“Loan Niệm, em muốn nói kể từ năm đầu tiên em đến Bắc Kinh.” Thượng Chi Đào nắm lấy tay Loan Niệm, “Anh đừng chê em nói nhiều nhé? Hôm nay em rất muốn nói chuyện với anh.”
Em đến Bắc Kinh vào lúc em 22 tuổi. Đến bây giờ em vẫn nhớ ngày hôm ấy, ngày đầu tiên em đặt chân tới Bắc Kinh. Hôm ấy Bắc Kinh có mưa, em kéo vali ra khỏi trạm tàu hỏa, nhìn thấy dòng người đông đúc. Mọi người bước đi vội vàng, chẳng ai buồn nhìn em. Em cầm tấm bản đồ trong tay, trên đó có mấy dòng chữ viết tay, là đường từ ga tàu hỏa đến nhà trọ c*̉a em mà em đã tra hỏi từ trước. Một mình em đứng ở ga tàu hỏa lạ lẫm c*̉a một thành phố xa lạ, bỗng dưng em vô c*̀ng sợ hãi. Em không biết điều gì đang chờ đợi em, em vừa có chút lo sợ, vừa cảm thấy háo hức.
Điều làm em hạnh phúc nhất là em được sống ở ngôi nhà ấy, vì nơi đó giúp em quen được bạn bè c*̉a em. Tôn Vũ, Trương Lôi, và cả Tôn Viễn Chứ mà đến giờ em vẫn không dám nhắc tên.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: