Ngày bé Niệm Niệm ra đời, bé chỉ khóc một tiếng tượng trưng rồi nhắm mắt ngủ tiếp.
Trẻ mới sinh ngủ nhiều là điều hoàn toàn bình thường. Nhưng lúc bé ngủ khuôn mặt nhỏ xíu luôn cau có, vốn dĩ trẻ con mới sinh đều giống khỉ con, bé cau có như này trông càng khó nhìn hơn. Lương Thành Mẫn nhìn nó, bỗng nhiên có chút rầu rĩ, nói nhỏ với Loan Minh Duệ: “Liệu khi lớn lên nó có xấu không?”
“Bậy nào. Con trai anh sao có thể xấu được?” Loan Minh Duệ nhìn bé Niệm Niệm, đúng là xấu thật. Trong lòng c*̃ng lo ngay ngáy, chắc lớn lên không đến mức xấu đau xấu đớn đâu nhỉ? Đứng trước gương soi lại mình, cảm thấy mình không có chỗ nào quá là xấu. Lương Thành Mẫn thì khỏi phải nói, đúng là người phụ nữ xinh đẹp! Trong lòng anh, Lương Thành Mẫn là đẹp nhất, những người phụ nữ khác đều phải dạt sang một bên.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: