Lương Thành Mẫn gật đầu rồi lại lắc đầu. Đầu óc cô choáng váng, viên kẹo sô cô la vị rượu đã hết từ lâu, trong miệng chỉ còn chút vị rượu ngọt phát ngấy.
Loan Minh Duệ cọ chóp mũi vào mũi cô, anh không biết nói những lời đường mật, cách ăn nói c*̃ng hết sức thẳng thắn: “Hỏi em đấy, Lương Thành Mẫn, em có đồng ý không?”
“Nếu em đồng ý, ngày mai anh sẽ bảo bố mẹ anh đến nhà em. Anh không phải thầy giáo, bác sĩ hay công nhân, nhưng anh cam đoan em mà lấy anh thì sau này anh sẽ không để em chết đói. Cho em ăn món tôm mà em thích mỗi ngày.” Loan Minh Duệ bắt đầu dụ dỗ cô.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: