Đêm vừa khuya vừa tĩnh lặng, mọi lời thật lòng dễ dàng được lắng nghe hơn, mọi tâm ý chân thành c*̃ng được thấu hiểu.
Thượng Chi Đào nằm trong chăn rơi nước mắt, bên ngoài tuyết trắng bao phủ cành cây, lại là một mùa đông nữa ghé đến. Cô đã lau khô nước mắt mà nước mắt lại chảy ra. Cô những tưởng mấy năm qua nước mắt c*̉a mình đã vơi đi, vậy mà không ngờ lại liên tục rơi lệ trước mặt Loan Niệm mấy lần.
Những lời Loan Niệm vừa nói chui thẳng vào tai cô rồi lấp đầy trái tim cô. Rốt cuộc cô c*̃ng chịu thừa nhận rằng thực ra trong mấy năm đó, họ đã từng yêu nhau. Chỉ là khi ấy họ quá tồi tệ, một người nép mình trong lớp vỏ tự ti, người còn lại thì khoác lên mình lớp giáp sắt cứng rắn.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: