“Hôm nay sắp đóng cửa rồi, không làm cơm nữa.” Bà Đại Trạch đứng dậy bỏ đi. Bà nói không làm cơm nhưng người vào sau gọi món bà vẫn làm như thường. Thái độ ghét bỏ hết sức rõ ràng, chỉ thiếu điều mở miệng đuổi người.
Vậy mà Loan Niệm vẫn ngồi yên ở đó, cứ vậy uống rượu c*̀ng một đĩa đậu phộng. Đậu phộng c*̉a quán rất ngon, anh đã uống nửa cân rượu. Bà Đại Trạch vừa đón khách vừa nhìn anh, có ý định đuổi anh ra ngoài nhưng sau nghĩ lại thì lại thôi. Chấp nhặt gì với một người đi đường xa tới đây? Bà xoay người vào phòng bếp, nói với Lão Thượng đang uống trà: “Cái cậu họ Loan kia đến rồi.”
Lão Thượng vừa nghe thấy thế, đứng lên toan bước ra ngoài: “Để tôi đi mắng cậu ta một trận!”
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: