Trên chuyến bay đến Pháp, Khương Điềm nhắm hờ mắt nhìn máy bay xuyên qua tầng mây, trong lòng cảm nhận được cảm giác không trọng lực đang ngày càng rõ ràng, nhưng so với những cảm giác khó chịu trong lòng khác thì không rõ ràng đến vậy.
Một loại cảm giác khó chịu khác chính là— cô cách Đế Đô và Ngụy Thuần càng ngày càng xa.
Giận thì đúng là giận thật, dù sao thì bản thân cô trông như một tên ngốc, cả ngày khen lấy khen để Ngụy Thuần, lúc đầu là làm mọi cách để quảng cáo nam thần của mình, về sau sợ mình rung động với anh nên lấy Ngụy Thuần ra để tẩy não.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: