Chiếc xe thể thao màu đỏ cuốn hút của Tô Vãn Châu “rừm” tiếng khởi động, Khương Điềm ngồi trong xe, ngón tay đặt trên chiếc kính râm to trên sống mũi, hơi khó hiểu: “Tô Vãn Châu này, hôm nay ra ngoài cậu uống nhầm thuốc à?”
Không thể trách Khương Điềm nghi ngờ, quen biết cậu Tô mười mấy năm, thân thì thân nhưng rất ít khi xuất hiện thứ gọi là quan tâm, săn sóc.
Phần lớn thời gian người này mở miệng nói chuyện đều khiến người khác đau đầu, như đứa trẻ ranh, thuộc loại miệng chó không mọc được ngà voi, Khương Điềm lại không phải loại đóa hoa nhỏ yếu ớt, trên cơ bản, mỗi lần gặp đều phải đá xéo nhau vài câu.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: