Thông thường sẽ không có người tới phòng âm nhạc khi không có tiết học, vì vậy đó là nơi tách biệt duy nhất trong tòa nhà này của bọn họ.
Tình Dã dựa vào cây cột, đối diện với mặt trời, lặng lẽ đợi Hình Võ, một lúc sau, cô nghe thấy tiếng bước chân của anh từ xa đi tới, sau đó vòng sang bên trán câu cột.
Tình Dã nghiêng người về bên trái, nhưng đột nhiên lại thấy bên phải có một bóng người ập đến, đợi đến khi quay đầu lại, thì Hình Võ đã ôm eo cô bằng một tay đồng thời cúi đầu xuống hôn, anh nhẹ nhàng cắn lên đôi môi thơm ngọt và thấp giọng nói: “Nhớ anh sao?”
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: