Một tiếng sau, Hình Võ cảm thấy cánh tay không còn là của mình nữa, cộng cả hai năm cấp ba lại thì anh cũng chưa từng viết nhiều chữ như hôm nay.
Anh mở một góc cửa sổ ra, đứng bên cạnh châm thuốc rồi cúi đầu nhìn xuống những dòng chữ rồng bay phượng múa của mình, không biết Tình Dã có đọc được hay không, sau đó lại khẽ cong khóe môi mỉm cười, chép được hộ cô đã là tốt lắm rồi.
Anh quay đầu nhìn người đang nằm trên giường, cô cuộn tròn mình như quả bóng, rất lâu cũng không thay đổi tư thế, cuộn người lại như con tằm, dáng vẻ có hơi ngốc nghếch.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: