Duật Tôn lông mày khẽ động đậy, đôi mắt sâu thẳm khẽ lười biếng mở ra, bên trong giấu không nổi sự ủ rũ.” Lén lút cái gì thế?”
“Tôn, anh còn mệt không?” Mạch Sanh Tiêu thử thay đổi cách xưng hô với hắn, thân mật như vậy, cô không quen nên xấu hổ kéo chăn lên, che kín mặt của mình, bộ dáng thẹn thùng không thôi, người đàn ông bỗng khựng lại vì động tác của cô, “Thật là dễ nghe, gọi lại một lần nữa đi.”
“Duật thiếu.” cô chôn lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của mình vào trong chăn, mắt lộ ra tia giảo hoạt.
🔒
Chương VIP / Đọc Trước
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website:
Đã có tài khoản? Đăng nhập ngay để tiếp tục đọc nếu đã đăng ký VIP.