Sanh Tiêu chưa bao giờ mệt mỏi như vậy, từ đầu tới cuối vẫn duy trì một tư thế ngủ, cánh tay bị đè đến nhức nhối nhưng vẫn không hề xoay người.
Cô yếu ớt quá, lúc Duật Tôn bón cho cô chút nước cháo, ngay cả sức mở miệng cũng không có, cứ bón vào lại trào ra, một mực nhắm mắt im lìm.
Duật Tôn thức trắng gần một đêm, đặt mu bàn tay bị cắm ống truyền của Sanh Tiêu xuống, y đứng dậy đi ra ngoài ban công, cây thuốc lá kẹp ở ngón giữa đã cháy quá nửa, y hít mạnh lấy hai hơi thuốc, cặp môi mỏng khẽ hé mở, một vòng khói đục mờ mờ bay lên không trung.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: