Đời người nếu là lúc mới gặp nhau, nếu như không phải hận đến thấu xương, cô cũng sẽ không đối xử với bản thân như vậy.
Mạch Sanh Tiêu nắm chặt con dao gọt trái cây trong tay, trên người đau từng tấc, từng tấc lan tràn đến tận con tim, vết máu trên vai Duật Tôn bắn vào tay cô, theo miệng vết thương tùy ý chảy dài, Sanh Tiêu cảm giác cả bàn tay là chất lỏng màu đỏ sền sệt, cô nhìn vết thương của Duật Tôn trong nháy mắt sưng lên, máu chảy ào ạt, ngay chỗ bị đâm trúng đã thấy sắc máu đen ngưng tụ.
Ngay cả chân mày người đàn ông cũng không nhăn lại, hơn một nửa chiếc áo len xanh đậm đã dính đầy vết máu.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: