Gió lạnh mang theo pháp lực vẫn rít gào trên Tuyết sơn, Hành Chỉ chẳng thèm để tâm đến thể diện gì nữa, cảm thấy lạnh liền khoác thêm áo vào.
Từ chân núi đi lên lưng núi Hành Chỉ đã mặc vào ít nhất năm chiếc áo cả trong lẫn ngoài, ngoài cùng còn khoác một chiếc áo lông Hồ, nhìn từ xa cứ như một ụ tuyết. nhưng Thẩm Ly thì chỉ một chiếc áo là đủ, nàng nhìn phía trước thì vẫn là đường núi chẳng thấy đích, quay đầu nhìn lại thì thấy Hành Chỉ lạnh đến mức sắc môi tái xanh, nàng đau lòng trách cứ: “Chẳng phải chàng nói sức khỏe tốt lắm sao!”
Hành Chỉ nhìn Thẩm Ly hồi lâu, cuối cùng bất lực thở dài: “Ta tưởng khoác thêm nhiều áo như vậy nàng sẽ hiểu chứ…” Hắn ai oán nhìn Thẩm Ly rồi cởi chiếc áo lông, mở áo lót ôm Thẩm Ly vào lòng, “Ta lạnh mà nàng không biết chủ động ân cần sao?” Hắn siết chặt Thẩm Ly vào trong tấm áo lót rộng rồi lại nhẹ giọng oán thán, “Nàng thật chẳng hiểu phong tình gì cả.”
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: