Tùy chỉnh đọc sách

Màu nền đọc sách
Cỡ chữ 19px
Giãn dòng
Font chữ
Chương 22 / 146

Chương 22: "Cậu muốn bức điên tôi sao?" 🌵

1 tuần trước
🎧
Nghe Truyện Bằng Giọng AI
Rảnh tay nghe truyện mọi lúc (skincare, thư giãn, làm việc...)
Giọng tự nhiên
Tốc độ:

Editor + beta: sellsell2610

Trong lòng Thời Ôn lộp bộp.

Sao tự dưng lại nói đến vấn đề này?

Thời Ôn: "Không đâu.

"

Cô nghĩ tới lần ở nhà cậu, cậu cũng hỏi: "Cậu chán ghét tôi sao?

"

Tâm tư thật mẫn cảm.

Thời Ôn nhìn vào mắt cậu, ngữ khí chắc chắn: "Tôi sẽ không ghét cậu đâu.

Tôi cảm thấy cậu rất sạch sẽ, tóc rất mềm, trên người luôn có mùi bạc hà, sao tôi lại ghét cậu được chứ?

"

Nói xong, cô cong cong mặt mày, lộ ra tươi cười.

Trần Trì mắt đen giật giật.

Thiếu niên gương mặt sạch sẽ lãnh đạm, cảm xúc không có một chút dao động, giống như một hồ nước không gợn sóng.

Nhưng Thời Ôn lại cảm thấy, cô có thể nhìn xuyên qua hồ nước ấy, nhìn thấy dưới đáy hồ có một con cá tràn ngập sức sống đang tung tăng bơi lội.

Đó là biểu hiện của việc cậu vui mừng.

Tức khắc Thời Ôn cũng cảm thấy tâm tình của mình tốt hơn hẳn.

Từ ngoài cửa sổ, gió nhè nhè thổi vào, thổi loạn tóc của Thời Ôn, cô mím môi: "Chúng ta nên về nhà thôi.

"

Đột nhiên Thời Ôn phát hiện, trừ bỏ lần cậu mang vở ghi cho cô, cậu chưa từng mang balo tới trường.

Cô không tiếng động thở dài, muốn nói gì đó.

Nhưng nghĩ hôm nay cậu trải qua nhiều chuyện như vậy, nếu cô còn lải nhải, khẳng định cậu sẽ thấy cô phiền phức.

Thời Ôn đeo balo lên vai, đẩy ghế vào trong gầm bàn, muốn đi ra ngoài cửa.

Đột nhiên tay áo bị kéo lại.

Cô quay đầu lại: "Có chuyện gì vậy?

"

Thiếu niên hàm dưới banh ra, ngữ khí tràn ngập lên án cùng bất mãn: "Tại sao lại chạm vào cậu ta?

"

Thời Ôn: "Hả?

"

Trần Trì kéo kéo tay áo cô, nhíu mi: "Giống như vậy.

"

Thời Ôn mờ mịt: "Có sao?

"

Trần Trì nhìn chằm chằm cô, thấy mắt cô mờ mịt cùng mê mang, trong lòng khẽ nhúc nhích, muốn nói không nhớ rõ thì tốt, ai ngờ cô lại: "A" một tiếng, nói: "Tôi nhớ ra rồi, tại vì cậu ta muốn đánh cậu, động tác rất thô lỗ.

"

"Nhưng cũng không thể chạm vào cậu ta.

"

Trần Trì nói, tay vẫn còn cầm tay của cô, nghĩ đến lúc tỉnh lại thấy một màn kia, đến bây giờ vẫn còn cảm thấy chói mắt.

Trong đầu hình ảnh không ngừng phóng đại, ánh mắt Trần Trì trầm xuống, sóng ngầm cuồn cuộn.

Cậu lấy tay áo của mình, bắt đầu chà sát tay của cô.

Thời Ôn ngây người: "C...

Cậu đang làm cái gì vậy?

"

"Tôi không thích cậu ta.

" Giọng nói của Trần Trì mang theo vài phần hàn ý.

Tay bị Trần Trì chà sát đến đỏ ửng, cô muốn rút tay về.

Nhưng lại nghĩ đến lúc cô muốn tránh thoát khỏi ôm ấp của cậu, ngược lại cậu còn dùng sức ôm chặt hơn.

Thời Ôn không giãy dụa, chỉ nhẹ nhàng nói: "Trần Trì, cậu niết đau tôi.

"

Động tác của Trần Trì dừng lại một chút, trong tay là bàn tay mềm mại không xương, làn da trắng nõn phủ màu hồng phấn, năm ngón tay tinh tế, cong cong như trăng non, khe hở các ngón tay cũng vô cùng sạch sẽ.

Cổ họng cậu căng thẳng, cảm xúc điên cuồng từ dưới đáy lòng tràn lên, rất muốn làm một cái gì đó.

Nhưng sợ doạ tới cô nên đành liều mạng đè xuống.

Thời Ôn cảm nhận được cảm xúc khác thường của cậu, cho rằng cậu đang tự trách, muốn hoà hoãn không khí, đã nghe thấy thanh âm khàn khàn của câu vang lên trên đỉnh đầu: "Cậu muốn bức điên tôi sao?

"

Thời Ôn không kịp phản ứng: "Cái gì?

"

Trần Trì cúi đầu, mắt nhắm nghiền, thanh âm trầm thấp: "Đừng chạm vào người khác.

"

*

Thời Ôn cảm thấy rất loạn.

Đột nhiên nhận ra, Trần Trì có vài chỗ rất khác với tưởng tượng của cô, thậm chí còn vượt xa.

Tính chiếm hữu của cậu quá mạnh.

Đối với bạn bè đã như vậy, sau này có bạn gái thì sao?

Khó trách.

Khó trách đời trước Thời Noãn cùng Quan Ngọc mập mờ với nhau, cậu sẽ trở nên điên cuồng như vậy, còn làm ra sự tình kia.

Thời Ôn vốn định uyển chuyển từ chối.

Nhưng với tính cách này của cậu, chưa chắc nói một lần cậu đã nghe.

Như vậy lại khiến cậu thêm đau lòng, chắc chắn cậu lại càng trở nên nhạy cảm.

Phải hướng dẫn từng chút một.

Thời Ôn vô lực thở dài, tạm thời đáp ứng: "Được rồi, không chạm vào người khác.

"

Trần Trì vừa nghe vậy, lập tức ngẩng đầu.

Đột nhiên Thời Ôn cảm thấy mắt mình nhất định bị loạn rồi.

Cậu vừa mới...cười sao?

Miệng câu lên một độ cong nhạt nhẽo, không để ý chắc chắn sẽ không thấy, nhưng Thời Ôn vẫn nhanh mắt thấy được.

Một ý cười lơ đãng, ngũ quan tinh sảo khôi phục sức sống, trong trẻo sạch sẽ, cặp mắt đào hoa kia cũng nhiễm vài phần ấm áp.

"Trần Trì, cậu cười lên nhất định rất đẹp.

"

Đến chương:

🛋️ Góc Đọc Sách Thư Giãn

Phụ kiện & decor êm dịu cho hội cú đêm cày truyện bảo vệ thị lực và cột sống
Hot
Giá Đỡ Điện Thoại Gắn Tay Chống Mỏi

Giá Đỡ Điện Thoại Gắn Tay Chống Mỏi

Finger Grip Holder 2 ngón tiện lợi, chống rơi
Bán chạy
Kẹp Trên Đèn LED Đọc Sách USB Sạc Lại

Kẹp Trên Đèn LED Đọc Sách USB Sạc Lại

Ánh sáng thân thiện bảo vệ mắt khi đọc đêm
Khuyên dùng
Giá Đỡ Điện Thoại / iPad Để Bàn

Giá Đỡ Điện Thoại / iPad Để Bàn

Nhiều màu nhỏ gọn, gấp gọn chắc chắn
Mới
Giá Đỡ Máy Tính Bảng Growntech Đa Năng

Giá Đỡ Máy Tính Bảng Growntech Đa Năng

Đa năng gấp gọn tiện lợi chắc chắn
Êm ái
Đệm Tựa Lưng Ghế Văn Phòng / Xe Hơi

Đệm Tựa Lưng Ghế Văn Phòng / Xe Hơi

Gối tựa lưng hình thú ngộ nghĩnh, êm ái
* Nền tảng nhận hoa hồng nhỏ khi bạn mua qua liên kết để duy trì website phi lợi nhuận. Cảm ơn bạn!
💖
Hội Mê Truyện Thích Đọc Truyện
Nhận thông báo chương mới sớm nhất, săn ưu đãi VIP và cùng bàn luận tình tiết

Bình luận chương 22 (0)

Chưa có bình luận nào cho chương này. Hãy là người đầu tiên để lại cảm nghĩ!

Có thể bạn cũng thích

Dụ dỗ sau hôn nhân HE
Dụ dỗ sau hôn nhân
cưới trước yêu sau · ngọt ngào quyến rũ
Kẻ Thế Thân HE
Kẻ Thế Thân
ngọt từ chương 1 · sủng tận trời
Chẳng Thể Có Anh HE
Chẳng Thể Có Anh
ngọt từ chương 1 · sủng tận trời
🚫 Nội dung truyện được bảo vệ bản quyền. Không cho phép sao chép!