Tùy chỉnh đọc sách

Màu nền đọc sách
Cỡ chữ 19px
Giãn dòng
Font chữ
Chương 2 / 146

Chương 2: "Cậu ổn chứ?" 🌵

1 tuần trước
🎧
Nghe Truyện Bằng Giọng AI
Rảnh tay nghe truyện mọi lúc (skincare, thư giãn, làm việc...)
Giọng tự nhiên
Tốc độ:

Edit + beta: sellsell2610

Phía sau có âm thanh người chạy bộ.

"Mày làm gì vậy?" Thời Noãn một phen đẩy mạnh Thời Ôn ra.

Thời Ôn vốn đang định đứng dậy, lại bị cô đẩy mạnh như vậy, thình lình mất trọng tâm, liền ngã ra đất. Lòng bàn tay ma sát với mảnh vụn nhỏ của đá, Thời Ôn đau đến nỗi nhăn mi.

Nhìn lại lòng bàn tay, còn tốt, không bị nặng lắm.

Cô lại ngẩng đầu nhìn Trần Trì, đối phương mặt đối diện với cô, đôi mắt giấu sau tóc, nhìn không ra cảm xúc. Cô di chuyển tầm mắt đến những vết thương trên người cậu.

Không biết cậu có đau hay không?

Thời Noãn nhìn Thời Ôn ngã trên mặt đất, nhíu mày: "Không sao chứ?"

Đứng dậy phủi phủi quần áo, Thời Ôn rũ mắt: "Em không sao."

Thời Noãn bĩu môi, lôi ra một túi nhỏ, lấy thuốc sát trùng ra băng bó cho Trần Trì.

Trần Trì thờ ơ dựa người vào cây đại thụ, lại quay trở lại với bộ dáng cúi đầu như cũ.

Cậu không có bất kỳ phản ứng gì, giống như không biết đau đớn mà chỉ ngồi im lặng. Động tác của Thời Noãn cũng rất nhẹ nhàng.

Thời Ôn ngẩn người nhìn động tác của cô. Lúc này Thời Noãn mới băng bó cho Trần Trì lần đầu tiên, vẫn còn hơi vụng về.

Máu loãng từng giọt rơi xuống mặt đất, Thời Ôn cảm thấy đau hộ cậu, âm thầm hít một hơi.

Ngẩng đầu lên, cô thấy Trần Trì nhìn mình.

Xuyên qua khe hở của tóc cậu, Thời Ôn thấy đôi mắt cậu đen trắng rõ ràng, thẳng tắp nhìn cô.

Ánh mắt của cậu vô cùng trống rỗng.

Cô chuyển tầm mắt.

Thời gian nghỉ trưa sắp hết, động tác của Thời Noãn nhanh hơn. Khi hai người rời đi, Trần Trì vẫn ngồi dưới tàng cây.

Vào lớp gần 20 phút, cửa sau của lớp bị đẩy ra. Cả lớp đồng thời quay đầu lại nhìn, bao gồm cả Thời Ôn

Thời điểm nhìn thấy Trần Trì, Thời Ôn có chút hoảng hốt.

Giống như ngạc nhiên mà cũng giống như tất cả đều đã nằm trong dự tính.

Như cô dự đoán, cậu đi đến chỗ ngồi bên cạnh cô, toàn bộ hành trình đều không liếc mắt tới cô, kéo ghế ra ngồi xuống rồi úp mặt xuống bàn ngủ. Như thể không nhìn thấy bên cạnh mình nhiều thêm một người.

Các học sinh khác đã sớm thu hồi ánh mắt, giáo viên dừng một chút rồi lại tiếp tục.

Giống như thói quen.

Thời Ôn cắn bút, ổn định tinh thần bắt đầu chuyên tâm nghe giảng.

Chuông hết tiết vừa vang lên, lớp học cũng không có nhiều ồn ào, tất cả học sinh đều ngồi tại chỗ nghiên cứu đề thi giáo viên đưa.

Thời Ôn cũng ở lại, nhưng cô giải đề rất nhanh, thoáng cái liền bắt đầu thu dọn sách vở.

Cửa sau truyền đến tiếng động. Mấy nam sinh của lớp khác hùng hùng hổ hổ đi tới, đồng phục ăn mặc không chỉnh tề, tóc tai quái dị. Đi về phía Thời Ôn, sau đó dừng lại trước bàn của Trần Trì, nhấc chân đạp mạnh vào bàn của cậu.

Cái bàn bị đá lệch đi, Trần Trì đứng dậy, cậu cúi mặt, không nhìn bất kỳ người nào.

Thời Ôn bị hành động này doạ sợ, trong đó có một nam sinh đạp vào người cậu khiến Trần Trì ngã ra đất.

Thời Ôn để ý băng gạc trên tay cậu đã nhiễm màu đỏ tươi.

Mặc kệ các nam sinh cười nhạo, học sinh trong lớp vẫn coi như không có chuyện gì xảy ra, đầu cũng không ngẩng tiếp tục làm chuyện của mình.

Thời Ôn đứng lên, muốn ngăn cản.

Một nam sinh nắm lấy cổ áo Trần Trì, ném cậu ra xa.

Trần Trì lảo đảo như muốn ngã vào người Thời Ôn, nhưng cậu cũng không đụng vào người cô, thay vào đó cậu đỡ lấy cạnh bàn.

Trần Trì bây giờ mới để ý tới chỗ ngồi bên cạnh mình, trên sách của cô còn dính máu do cậu cọ vào.

Mấy nam sinh kia lúc này mới chú ý tới Thời Ôn:

"Úi chà, tiểu mĩ nhân này nhìn lạ quá."

Có nam sinh khác lên tiếng trêu chọc: "Tiểu mĩ nữ này nhìn rất quen mắt, có phải chúng ta đã gặp qua rồi không?"

Một nam sinh khác đẩy vai hắn: "Mẹ nó, thời đại nào rồi còn dùng phương thức làm quen cũ rích như vậy?"

Thời Ôn một chút cũng không nghe lọt tai những lời bọn họ nói.

Người trước mặt thân hình khẽ lay động rồi đứng thẳng người.

Mấy nam sinh kia nhìn thấy, lại đạp cậu ngã xuống đất, kiêu ngạo hừ mấy tiếng: "Mày muốn làm gì?"

Hô hấp Thời Ôn như cứng lại, hoàn toàn đã quên mất tiếp theo phải làm gì.

Đời trước trên người Trần Trì thường xuyên có vết thương, cô chỉ nghĩ rằng cậu là bị người khác bắt nạt, nhưng sau sự kiện xảy ra ở trường học kia, thì lại cảm thấy những vết thương này là do cùng người khác đánh nhau.

Ai mà biết...

Đời này của cô sau khi sống lại, lại tận mắt thấy cậu bị ức h**p, còn nghe được cả âm thanh va chạm nặng nề của xương cốt.

Cậu cùng với người oanh tạc trường học, hại chết bao nhiêu người kia, trong tưởng tượng của cô cậu muốn sống được yên ổn cũng khó...

Ngã xuống làm tóc mái của cậu lệch sang một bên, lộ rõ mặt mày.

Biểu cảm của cậu đạm mạc, đôi mắt trống rỗng vô hồn. Giống như không để ý mọi chuyện, không để ý vết thương đã bị nứt ra.

Tiếng chuông vào lớp lúc này mới vang lên.

Mấy nam sinh kia trước khi đi còn tranh thủ đá Trần Trì mấy cái rồi mới nghênh ngang rời khỏi lớp học.

Cuối cùng cũng kết thúc, Thời Ôn rụt rè hỏi Trần Trì: "Cậu ổn chứ?"

Cậu không trả lời.

Chỉ nghiêng đầu nhìn chằm chằm vào quyển vở đã dính máu của cô.

- ------

Buổi sáng hôm sau, Trần Trì lầm lũi đi vào lớp học.

Cậu đã đem băng gạc Thời Noãn băng bó cho tháo hết đi, lộ ra miệng vết thương. Có lẽ cậu thích tắm rửa, vết thương tiếp xúc với nước tới nỗi trắng bệch.

Thời Ôn không dám nhìn thẳng những vết thương ấy.

Vậy mà, Trần Trì chủ động tới tìm cô.

Hôm nay cậu mang cặp sách, cậu đứng trước mép bàn cô, mở rộng cặp.

Thời Ôn thoáng giật mình, lại lén lút nhìn vào cặp sách của cậu.

Mấy quyển vở ghi, bìa sách cùng độ dày rất giống quyển vở của cô đã bị dính máu của cậu vào hôm qua.

Cô ngầng đầu, muốn nhìn vào mắt cậu, nhưng cậu lại rũ mắt, tóc che đi hoàn toàn khiến cô không thấy gì cả.

"Cho tôi sao?" Cô nhẹ nhàng hỏi.

Cậu không trả lời.

Đợi một hồi lâu vẫn không có động tĩnh, cô rụt rè rút một quyển, nhẹ giọng: "Cảm ơn..."

Nhưng cậu vẫn không nhúc nhích.

Vương Đình vừa quay đầu lại, đã bị cảnh tượng này doạ cho thiếu chút nữa rơi cằm.

Học sinh trong lớp cũng ngây người, bắt đầu sôi nổi bàn tán. Nam sinh từ trước tới nay không nói chuyện với ai hôm nay lại chủ động giao tiếp với người khác.

Dưới bao nhiêu con mắt tò mò, Thời Ôn lại duỗi tay rút một quyển nữa.

Cậu vẫn không rời đi.

Mỗi một quyển đều có độ dày giống nhau, nhưng bìa sách lại khác.

Cậu không biết bìa của cô có hình gì nên đã mua hết tất cả.

Đến chương:

🛋️ Góc Đọc Sách Thư Giãn

Phụ kiện & decor êm dịu cho hội cú đêm cày truyện bảo vệ thị lực và cột sống
Hot
Giá Đỡ Điện Thoại Gắn Tay Chống Mỏi

Giá Đỡ Điện Thoại Gắn Tay Chống Mỏi

Finger Grip Holder 2 ngón tiện lợi, chống rơi
Bán chạy
Kẹp Trên Đèn LED Đọc Sách USB Sạc Lại

Kẹp Trên Đèn LED Đọc Sách USB Sạc Lại

Ánh sáng thân thiện bảo vệ mắt khi đọc đêm
Khuyên dùng
Giá Đỡ Điện Thoại / iPad Để Bàn

Giá Đỡ Điện Thoại / iPad Để Bàn

Nhiều màu nhỏ gọn, gấp gọn chắc chắn
Mới
Giá Đỡ Máy Tính Bảng Growntech Đa Năng

Giá Đỡ Máy Tính Bảng Growntech Đa Năng

Đa năng gấp gọn tiện lợi chắc chắn
Êm ái
Đệm Tựa Lưng Ghế Văn Phòng / Xe Hơi

Đệm Tựa Lưng Ghế Văn Phòng / Xe Hơi

Gối tựa lưng hình thú ngộ nghĩnh, êm ái
* Nền tảng nhận hoa hồng nhỏ khi bạn mua qua liên kết để duy trì website phi lợi nhuận. Cảm ơn bạn!
💖
Hội Mê Truyện Thích Đọc Truyện
Nhận thông báo chương mới sớm nhất, săn ưu đãi VIP và cùng bàn luận tình tiết

Bình luận chương 2 (0)

Chưa có bình luận nào cho chương này. Hãy là người đầu tiên để lại cảm nghĩ!

Có thể bạn cũng thích

Dụ dỗ sau hôn nhân HE
Dụ dỗ sau hôn nhân
cưới trước yêu sau · ngọt ngào quyến rũ
Kẻ Thế Thân HE
Kẻ Thế Thân
ngọt từ chương 1 · sủng tận trời
Chẳng Thể Có Anh HE
Chẳng Thể Có Anh
ngọt từ chương 1 · sủng tận trời
🚫 Nội dung truyện được bảo vệ bản quyền. Không cho phép sao chép!