Thấy cô cười, Lục Bắc Thần dường như cũng thở phào, kéo cô vào lòng một lần nữa, chống cằm l*n đ*nh đầu cô, thở dài: “Sơ Sơ, đừng giấu anh quá nhiều cảm xúc.”
Có những chuyện không phải anh không muốn nói, chỉ sợ nói ra e sẽ lại là một lần khiến cô tổn thương, thế nên trở thành không thể nói, cho dù nhìn thấy nét mặt ảm đạm buồn thương của cô, cho dù biết cô đau lòng, hụt hẫng, điều anh có thể làm được chính là ôm cô vào lòng, dùng toàn bộ sức lực của anh để chống đỡ những tổn thương lớn hơn có thể xảy đến với cô.
Cố Sơ đưa ngón tay, khẽ nghịch những chiếc cúc áo trước ngực anh, cô thì thầm: “Chỉ là em cảm thấy bản thân chưa đủ xuất sắc.”
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: