Đầu óc Cố Sơ lập tức tỉnh táo trở lại, kiên quyết nhổ bản thân ra khỏi cảm giác si mê Lục Bắc Thần, quay đầu nhìn La Trì và hỏi: “Ban nãy anh phát hiện ra gì đó rồi, phải không?”
“Con ngõ hẹp như vậy, xe đi vào chỉ có tiến thẳng, không bao giờ nghĩ tới chuyện lùi lại, có thể thấy chiếc xe đó nhằm vào hai người.” Nét mặt La Trì có vẻ trầm tư: “Ngoài ra, tôi đã quan sát qua chậu hoa đó, cây bên trong đều đã chết khô cả, cành hoa vừa bẻ đã gãy, lớp đất cũng vừa vê là đã thành bụi, có thể nhận ra ít nhất phải trên nửa năm rồi không có người dọn dẹp rồi.
Khu nhà đó sắp bị tháo dỡ rồi, nghe nói các chủ hộ bên trong nửa năm trước đã lần lượt dọn đi.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: