Rất nhiều năm về sau, khi rất nhiều ký ức đã bị cất kín thì duy chỉ có hình ảnh này là như in hằn vào đầu óc Cố Sơ, từ đầu tới cuối, mỗi một chi tiết, thậm chí cả mùi thuốc súng khi đạn nổ lúc ấy cũng còn như mới.
Cô còn nhớ năm ấy, ngày ấy, trời rất tối, cũng còn nhớ rõ cánh tay mình đau đến mức nào, càng nhớ rõ Lục Bắc Thâm đã bế cô trốn khỏi sự truy đuổi của lính gác, chạy một mạch về xe.
Lúc đó Cố Sơ cảm thấy chắc chắn mình không còn sống được bao lâu nữa, cũng không hiểu sao, cả dọc đường nước mắt vẫn không ngừng rơi.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: