Màn đêm buông xuống, hai mẹ con nàng trở về. Tiểu Lão Hổ ghé trên đầu vai mẹ hắn, cả quãng đường không nói gì.
Về đến nhà rồi Trương Tiểu Oản đặt hắn lên giường thì hắn mới thở dài thật sâu, lôi kéo bàn tay nàng đếm từng ngón tay. Sau khi đếm xong hắn làm như đã quyết định mà cắn chặt răng nói với Trương Tiểu Oản, “Mẫu thân, về sau con sẽ ăn ít một chút, mẫu thân ăn nhiều một chút.”
“Vì sao?” Cho dù lúc này đêm đã khuya nhưng ánh trăng nhô cao, trời cũng sáng tỏ đôi phần, trong phòng cũng không cần đốt đèn vẫn mơ hồ nhìn thấy bóng người. Trương Tiểu Oản nhìn khuôn mặt nhỏ của con trai mà cười, lại lấy quạt hương bồ ra quạt gió cho hắn.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: