“Uông nương tử……” Chỉ thốt lên một tiếng nghẹn ngào này mà Hồ Cửu Đao đã như muốn khóc. Quả nhiên là anh em kết nghĩa hợp nhau, đều thích khóc. Trương Tiểu Oản cười khổ mà bế con trai nàng, lại nhìn nhìn cửa bên kia, xác định không có người khác nàng mới nhỏ giọng nói, “Có một chuyện muốn ngài giúp ta một chút……”
“Ngài nói đi, ngài cứ nói……” Hồ Cửu Đao nâng tay áo lau nước mắt sau đó tiến đến một bước gần hơn, đôi mắt không ngừng nhìn Tiểu Lão Hổ lúc này vẫn run rẩy hàm răng. Trương Tiểu Oản nhìn thấy khuôn mặt bị nghẹn đỏ của hắn thì dở khóc dở cười, giống như một khắc sau hắn sẽ oa oa mà khóc lớn giống Tiểu Lão Hổ vậy.
Trương Tiểu Oản nhìn khuôn mặt đột nhiên phóng đại của hắn thì hơi hoảng sợ nhưng lúc này nàng không thể lãng phí thời gian. Nàng trấn định tâm tình, nhỏ giọng nói vài lời bên tai Hồ Cửu Đao.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: