Chờ đến khi mặt trời lặn, lại đứng thêm một chút Văn bà tử mới đi tới nhỏ giọng mà nói, “Phu nhân nói để ngài trở về nghỉ ngơi, hôm nay thân thể phu nhân không khỏe nên bảo ngài ngày mai lại tới.”
Ngày mai? Trương Tiểu Oản cười, sau khi trở về cũng chẳng ai mang cơm tới.
Sáng sớm hôm sau nàng lại tới đứng nhưng chẳng ai gọi nàng đi vào. Trương Tiểu Oản cũng không nóng nảy, chỉ lẳng lặng mà đứng ở kia. Loại trừng phạt này có lẽ với người khác thì sợ là chịu không nổi nhưng Trương Tiểu Oản thì khác. Hồi mới xuyên qua nàng phải chịu đói làm việc nhiều, chỉ đứng không chịu đói thế này đã là gì. Nàng cũng không cần làm việc tiêu hao thể lực nên vẫn có thể nhẫn nại được.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: