Uông Hoài Thiện còn chưa tới nhà Cố bà tử thì đã gọi từ xa, “Cố bà bà, cháu tới rồi……”
Cố bà tử đang ngồi trong nhà đóng đế giày nghe thấy tiếng hắn thì vội vứt kim chỉ trong tay xuống, khuôn mặt tràn đầy nếp nhăn cười thành một đóa hoa nhăn dúm dó. Bà đứng dậy nhanh đến nỗi cái ghế cũng đổ nhưng bà chẳng rảnh lo cái ghế mà vội vàng chạy đến mở cửa. Bà vội vui mừng gọi về phía tiểu Kim Đồng đang đi về phía nhà mình, “Tiểu công tử lại xuống núi đấy à……”
“Còn không phải sao……” Uông Hoài Thiện mang theo Cẩu Tử đến gần sau đó nhún vai với bà nói, “Mấy ngày nay cháu lại bị mẫu thân nhốt ở nhà làm hại cháu không được tới xem bà.”
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: