Hôm nay bản thân nhà trai cũng không tới. Buổi trưa hai bên gia trưởng ăn cơm xong thì người bên nhà trai nói phải đi.
Sắc mặt Lưu Nhị Lang biến đổi nhưng Huyện lão gia đi cùng nhà trai lại nói khó có lúc bọn họ lặn lội đường xa tới đây nên ông ta làm chủ mời họ du ngoạn huyện An Bình một hồi. Người của Uông gia cũng đồng ý, lúc này mặt Lưu Nhị Lang mới tươi cười.
Trương A Phúc vẫn luôn giống một con rối gỗ ngồi ở đó, người của Uông gia nói gì với ông ta thì ông cũng chỉ ha hả hai tiếng. Lưu Nhị Lang thở dài trong lòng nhưng cũng không trông cậy vào đứa em rể này có thể biểu hiện gì.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: