Ngày này lúc ăn sáng Uông Vĩnh Chiêu cùng Uông Hoài Thiện trở về. Uông Hoài Nhân vừa thấy Uông Hoài Thiện thì lập tức lôi kéo đầu tóc anh hắn, một hai phải bắt anh hắn cho hắn chơi trò tung lên rồi bắt. Vứt càng cao thì hắn càng vui hơn hơn, không hề biết sợ hãi là gì.
Trương Tiểu Oản cười bảo bọn hắn đừng đùa nữa, nhưng Hoài Nhân không vui, phải để Uông Vĩnh Chiêu đi qua ôm hắn thì lúc này hắn mới ngoan ngoãn.
Đứa nhỏ hay quên, được cha ôm vào trước bàn thì mắt lập tức quét qua bàn, không cần ai nói hắn đã tự mình cầm đũa gắp một cái sủi cảo đến bên miệng Uông Vĩnh Chiêu nịnh nọt nói, “Phụ thân mau ăn, con đút.”
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: