Uông Vĩnh Chiêu đi nhanh ra cửa, lúc đi qua hành lang hắn nhìn thấy hai đứa nhỏ chân run rẩy kia thì giữa mày hiện lên một mạt chán ghét, bước chân cũng không ngừng lại. Hắn mang theo hộ vệ đi ra, thấy Uông Hoài Thiện đang đứng cạnh cây vạn tuế bên cửa.
Uông Hoài Thiện mới vừa cõng Mạnh tiên sinh đến sân của mình, cùng Chân tiên sinh bọn họ ở cùng một chỗ. Lúc này hắn thấy người mình chờ xuất hiện thì vội tiến lên cười hì hì chắp tay nói, “Phụ thân đại nhân.”
Uông Vĩnh Chiêu lạnh lùng liếc hắn một cái, quay mặt đi lãnh khốc nói với Thính quản gia, “Con vợ lẽ yếu ớt, vốn nên ở kinh thành tĩnh dưỡng. Đại hôn của đích huynh trưởng bọn họ ở kinh thành là được, cũng coi như kính ý, vậy mà lại một đường đổ bệnh tới Sa Hà trấn. Người không biết còn tưởng bọn họ tới đem theo đen đủi cho huynh trưởng của mình.”
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: