Tĩnh Huy năm thứ 5, đầu tháng 12, vừa mới rời giường Trương Tiểu Oản đã lôi kéo Uông Vĩnh Chiêu, ôm hai đứa con trai đi từ đường dâng hương cho Bồ Tát và tổ tiên Uông gia. Nàng quỳ trước bài vị miệng lải nhải, Uông Vĩnh Chiêu ở một bên một tay ôm con út, trên lưng cõng con thứ, nhìn miệng nàng lúc đóng lúc mở thì lông mày nhẹ nhíu sau đó thả lỏng ở bên chờ nàng xong việc.
Trương Tiểu Oản niệm hết một lần những gì muốn nói trong lòng sau đó mới đứng dậy ôm con út, nhoẻn miệng cười với Uông Vĩnh Chiêu nói, “Hoài Thiện sắp trở lại, rồi cưới thê tử nữa, ngài sắp có cháu bế rồi đó……”
Uông Vĩnh Chiêu hơi híp mắt lại, vốn định hừ lạnh nhưng thấy Trương Tiểu Oản cười vui nhìn hắn thì cũng nuốt lại, chỉ ôm con thứ đang ở trên lưng để hắn ngủ thoải mái hơn một chút.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: