Năm nay mùa màng của Đại Phượng triều không tốt, quang cảnh ở ba trấn vùng biên mạc coi như còn tốt chán. Mấy ngày đầu tháng 8 có mấy trận mưa, thời tiết so với năm vừa rồi thì mát mẻ không ít.
Uông Hoài Nhân lúc này đã nửa tuổi, luôn như hình với bóng bên cạnh Uông Vĩnh Chiêu. Uông Tiết Độ Sứ cũng đã học được cách thay tã, còn Uông Hoài Nhân thì to gan cực kỳ. Hắn được cha mình thô lỗ đặt trên đầy gối nằm bò mà vẫn cười cười khanh khách không ngừng, quơ chân múa tay.
Uông Vĩnh Chiêu mà dẫn hắn đi thư phòng thì sẽ đặt hắn trong một cái rổ đặt trên bàn. Hắn cứ thế nằm chơi, rồi kéo sách vở vào trong rổ. Nếu bị ngăn lại hắn sẽ mở to mắt cười khanh khách với người ta. Đám hạ nhân thấy thế thì không biết trời trăng gì nữa, cũng chỉ lo cười theo hắn.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: