Tối hôm qua Uông Vĩnh Chiêu nói muốn mang nàng đi Thương Châu thành một chuyến, sáng sớm Trương Tiểu Oản tỉnh lại, thấy bên ngoài còn chưa sáng hẳn, gió thổi thét gào thì tưởng chuyến này chắc hủy rồi. Ai ngờ Uông Vĩnh Chiêu mới vừa mặc xong quần áo đã ra ngoài dặn dò người chuẩn bị xe ngựa để lên đường.
Trương Tiểu Oản có chút kinh ngạc, nhưng cũng không nhiều miệng hỏi hắn. Chuyện Uông Vĩnh Chiêu đã quyết định xong thì nàng chỉ cần làm theo là được, dù sao nói nhiều cũng sẽ không thay đổi được bất kỳ quyết định nào của nam nhân này.
“Gió này không biết sau giờ ngọ có thể đỡ hơn không?” Trương Tiểu Oản vừa chải tóc vừa nói với bà Tám ở bên cạnh, “Để bà Bảy ở lại giúp ta, ngươi đi nhà bếp để bọn họ nấu chút canh gừng, cũng nấu chút thịt dê cho hộ vệ ăn một chút. Thấy Thính thúc nói hôm nay gió lạnh lắm, để hộ vệ đi theo chúng ta hôm nay rót đầy bầu rượu, là rượu Thiêu Đao Tử có thể giúp ấm dạ dày ấy.”
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: