Trương Tiểu Oản kinh ngạc, cất bước đi được một bước thì thấy Uông Vĩnh Chiêu bước nhanh đi tới như một cơn gió thổi tới trước mặt nàng.
“Làm sao mà lại đổ nhiều mồ hôi thế này?” Trương Tiểu Oản vịn cánh tay hắn mà lau mồ hôi cho hắn. Nói xong nàng nhìn qua lồng ngực đẫm mồ hôi của hắn, lại giơ tay sờ ra sau lưng hắn thì thấy ướt sũng. Một lúc lâu sau Trương Tiểu Oản cũng đều không biết phải nói lời nào cho phải. Sau khi lau cổ cho hắn nàng siết chặt cái khăn ướt đẫm trong tay, miễn cưỡng mà cười cười nói, “Ta làm ngài sợ sao?”
“Bỏ đứa nhỏ này thôi.” Uông Vĩnh Chiêu mở miệng, ngữ khí lãnh lẽo vô cùng, “Đợi Hoàng Sầm xem qua mạch, đình ngày lành rồi……”
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: