Bởi vì đại quân đã đến nên đừng nói người trong phủ bận đến chân không chạm đất mà cả những đứa nhỏ trong trấn mới 2-3 tuổi, còn đang tuổi nghịch cát cũng sẽ cầm cái vại nhỏ đi đưa nước cho đám thúc bá mang cây tới trồng cho trấn của bọn họ.
Nhiều thức ăn như thế vốn đầu bếp trong quân phải lo. Nhưng đầu bếp phải có lương thực mới nấu ăn được, mà nơi hoang mạc này có tiền cũng chẳng biết mua lương thực ở đâu. Cho nên một đoàn người được phái ra để giúp đoàn ngựa thồ vận lương tới, trong lúc đó thức ăn đều do nhà bếp của phủ Tiết Độ Sứ phụ trách.
Đoạn thời gian này lâu lâu Uông Vĩnh Chiêu mới trở về một lần, rửa mặt, đổi quần áo rồi lại đi.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: