Đến tối, trong viện đốt một nồi dầu câu trẩu lớn, ánh sáng chiếu rọi mặt người.
Trong tay mỗi người là hai cái bánh bao, trên bàn chỉ có một chén nước trắng nóng hổi nhưng những người đã đi theo Uông Vĩnh Chiêu nhiều năm lại cảm thấy tràn đầy tinh thần. Bọn họ hoặc ngồi xổm, hoặc ngồi dựa vào chỗ nào đó nhỏ giọng nói chuyện với nhau. Đến mấy bà tử cũng hếch tai nghe bọn họ nói chuyện, đều là việc trước kia xảy ra ở nơi này mà bọn họ biết được.
Trương Tiểu Oản ngồi ở ghế chủ vị bên cạnh Uông Vĩnh Chiêu, tò mò mà nhìn chằm chằm cái nồi dầu đang thắp sáng cả sân. Ngọn lửa thực sự quá vượng, đẹp đến nỗi nàng không rời mắt được. Nửa ngày sau nàng l**m đôi môi khô khốc, đến nước cũng không rảnh lo uống mà quay đầu nhìn Uông Vĩnh Chiêu đang nhìn về phía xa, nhẹ giọng hỏi, “Ngài chuẩn bị rất nhiều dầu sao?”
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: