Uông vĩnh liếc nhìn nàng một cái rồi không nói gì mà chỉ xoay người quỳ trước mặt hoàng đế. Trương Tiểu Oản thấy thế thì cũng di hai bước, quỳ bên người hắn. Hai vợ chồng quỳ gối ở kia, nửa canh giờ sau vị hoàng thượng ngồi trên ngôi cao mới mở miệng nói, “Đi xuống đi, về việc này trẫm sẽ tự có cách làm.”
“Tạ ơn Hoàng Thượng.” Uông Vĩnh Chiêu trầm giọng mở miệng sau đó dập đầu với hoàng đế.
Lúc này hắn đứng dậy, nhìn Trương Tiểu Oản cung kính dập đầu ba cái rồi mới vươn tay đỡ nàng lên. Lúc đi hắn ngẩng đầu nhìn hoàng đế một cái, nhìn thấy đôi mắt lạnh lẽo của ông ta hắn mới rũ mắt, đỡ vợ mình đi ra ngoài.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: