Màn đêm buông xuống, Uông Vĩnh Chiêu trở về phủ, uống cháo nhân sâm phụ nhân kia hâm nóng. Đợi tắm gội xong lên giường hắn mới không kiên nhẫn nói với nàng, “Công chúa thì ngươi quỳ cũng được nhưng quận chúa kia thì cần gì ngươi phải quỳ?”
Trương Tiểu Oản bất đắc dĩ, nhẹ giọng nói với hắn, “Công chúa ở đó mà.”
Công chúa là nàng phải quỳ rồi, quận chúa kia thì quả thật không cần. Nhưng nàng ta cũng là người của hoàng gia, còn đứng bên cạnh Uyển Cùng công chúa, đây đúng là khéo léo, nếu không nàng đâu cần phải quỳ nhiều như thế.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: