Uông Vĩnh Chiêu nghe được lời hắn thì lập tức nghiêng người bám vào bụng ngựa, nhưng lại chỉ thấy một cái túi xẹt qua trước mặt. Lúc này Uông Hoài Thiện đã phóng ngựa qua hắn, Uông Vĩnh Chiêu hừ lạnh một tiếng, lại vung roi quất qua phía kia.
Hai người luân phiên lúc thì Uông Vĩnh Chiêu dẫn trước, lúc lại là Uông Hoài Thiện dẫn trước, cứ thế phóng ngựa về phía trước. Không đến bao lâu Hồ gia thôn đã ở trước mặt. Lúc này Uông Vĩnh Chiêu dẫn đầu ở phía trước, Uông Hoài Thiện ở phía sau bi phẫn mà kêu, “Ngươi chớ có ngăn cản ta!”
Uông Vĩnh Chiêu nghe được thì càng mạnh mẽ vung roi ngựa. Cuối cùng chiến mã của hắn vẫn hơn chiến mã của gia binh nên con ngựa màu mận chín cứ thế bỏ xa Uông Hoài Thiện.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: