Trương Tiểu Oản ngồi ở bên trong xe ngựa, nàng không giống ngày xưa ngồi ngay ngắn mà hơi nghiêng người nửa nằm trong góc, có vài phần lười nhác.
“Không quy không củ.” Uông Vĩnh Chiêu mắng nàng một câu nhưng không thấy nàng ngồi thẳng dậy thì cũng không nói gì nữa. Hắn cầm sách ra chỉ vào từng chữ dạy Hoài Mộ học. Hai cha con mỗi người một lời, giọng Hoài Mộ non nớt đáng yêu vô cùng, giọng Uông Vĩnh Chiêu vốn lãnh khốc nhưng lúc này cũng ôn hòa hẳn lên. Trương Tiểu Oản cũng an tâm chợp mắt.
Nói đi chùa miếu cầu con thì không phải vì Uông Vĩnh Chiêu tin những chuyện này. Người sống sót qua sa trường như hắn thì làm gì có tin thần phật?
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: