Dòng suối nhỏ róc rách chảy về phía chân trời. Cá tôm nhảy nhót trong dòng nước thỉnh thoảng cọ vào chân họ, sống động như những bông hoa trong tay Hoa Nhi. Trên bờ suối, những chú nai con chạy nhảy không sợ những mũi tên của thợ săn, cũng như Hoa Nhi không sợ ánh mắt của Bạch Tê Lĩnh.
Sợ gì chứ, đằng nào cũng phải đến. Nàng nghĩ vậy nên chẳng sợ. Chỉ vì họ đều sống một cuộc đời đầy hiểm nguy, khiến nàng có suy nghĩ "đời người chẳng qua trăm năm, phải kịp thời hưởng lạc". Nàng cũng có sự thẹn thùng của thiếu nữ, từ cổ lên má đều ửng hồng như được phủ một lớp phấn màu, tóc ướt bồng bềnh trên vai, thỉnh thoảng rơi những giọt nước thấm vào áo, dính sát vào da thịt.
Dù e thẹn nhưng nàng vẫn không sợ, bước lên phía trước làm nước bắn tung tóe, giẫm lên chân Bạch Tê Lĩnh. Nàng nói với hắn: "Tiếp theo ta thật sự không hiểu, họ không nói."
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: