Lâu Kình nghe vậy cười lạnh: "Phụ hoàng đối xử với ngươi không tốt sao?" Hắn vẫn nhớ như in hồi nhỏ, lão già bất tử đó đã phạt hắn quỳ, bắt hắn học theo thất đệ. Lão già bất tử đó đã nói gì? Nếu các hoàng tử đều như Lâu Đề, ông ta sẽ rất vui. Từ đó về sau, Lâu Kình chỉ làm một việc, là làm phụ hoàng của hắn vui lòng. Phụ hoàng thích nhi tử như thế nào, hắn sẽ làm nhi tử như thế đó. Hắn đã nhẫn nhịn rất khổ sở, tưởng rằng sau hôm nay sẽ không cần nhẫn nhịn nữa, nhưng lão già bất tử kia tự dưng sống lại.
Lâu Kình không muốn bị người khác kiềm chế, nhưng chừng nào lão già bất tử kia chưa nhắm mắt, hắn sẽ không yên tâm. Hắn không chịu thừa nhận, cho đến tận bây giờ, hắn vẫn sợ phụ hoàng của mình. Ngay cả khi ông ta nằm trên giường thoi thóp không ăn không uống, hắn vẫn sợ.
Hắn run rẩy hầu hạ hoàng đế, rồi quay lưng trút giận vào nơi ông ta không nhìn thấy. Tóm lại, hắn nhất quyết không chịu thừa nhận mình sinh ra đã là kẻ ác.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: