Dạo gần đây, Liễu Công và Cốc Tiễn đều lo lắng, buồn rầu, ăn không ngon, ngủ không yên. Hai ông lão lại nổi cơn thịnh nộ, muốn thiêu rụi quân Thát Đát và bọn người xấu kia.
Vào lúc này, Liễu Công đang vuốt bộ râu ngày càng thưa thớt của mình, nghe Hoa Nhi khóc lóc kể rằng Bạch Tê Lĩnh đã "chết" như vậy.
Liễu Công hiểu rõ Bạch Tê Lĩnh, biết rằng tuy tính tình nóng nảy nhưng đầu óc hắn rất tỉnh táo. Hắn tuyệt đối sẽ không để kẻ địch chặn giữa đường trên hành trình đến kho lớn Giang Nam, trở thành tù nhân của kẻ khác, huống chi còn bị áp giải về núi Hoắc Linh. Chắc chắn có nguyên do mà hắn không kịp báo cho họ biết.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: