Ngày Bạch Tê Lĩnh khởi hành về kinh thành, thời tiết rất đẹp, người dân thành Yên Châu đứng hai bên đường xem náo nhiệt. Bạch nhị gia trở về thành Yên Châu náo loạn lâu như vậy, các thương nhân lớn nhỏ kẻ chết người bị thương, bọn họ nghĩ từ đó thành Yên Châu này mang họ Bạch.
Bạch Tê Lĩnh vẫn ngồi trên cỗ xe ngựa nạm ngọc như xưa, nghênh ngang diễu phố, nghe thấy tiếng người nhổ nước bọt vào mình, bèn thò đầu ra, lạnh lùng liếc nhìn. Mùa đông hiu quạnh, xuân tháng ba dâng trào, ánh mắt hắn được hơi ấm mùa xuân làm dịu đi vài phần, nhìn thấy người đứng trước bức tường xám, mặc bộ váy mới của Bạch phủ, nhảy chân sáo vẫy tay tạm biệt hắn.
Xe ngựa của A Hủy đi chậm hơn một chút, mẫu thân hắn kéo Tiểu Song đuổi theo xe, Tiểu Song lớn tiếng gọi: "Ca ca! Ca ca!" A Hủy chưa từng rời nhà, không dám quay đầu lại, sợ quay đầu lại sẽ rơi lệ.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: