Hoa Nhi không thấy xấu hổ vì bị nhìn thấu, nàng xấu hổ điều gì chứ? Xấu hổ vì nàng đã đánh đổi cả mạng sống để kiếm mấy đồng tiền đó sao? Nàng nhân cơ hội này mà bày tỏ nỗi lòng, chỉ thiếu nước khóc lóc thảm thiết, khẩn cầu chủ tử nếu lần này nàng có thể sống sót trở về, hãy cất nhắc nàng, đừng để nàng ngày ngày chạy loạn như con ruồi không đầu nữa.
Bạch Tê Lĩnh bị nàng nói đến phát phiền, cuối cùng cũng đồng ý sau khi trở về sẽ cho nàng ra làm tiểu nhị ở quán ăn mới ở bến tàu, nếu làm tốt, quán ăn đó sẽ giao cho nàng quản lý.
Nàng vui vẻ ngân nga giai điệu nhỏ, định rời đi, lại thấy sắc mặt Bạch Tê Lĩnh đen sì, cả người túa mồ hôi, nắm tay siết chặt, trông không ổn chút nào. Nàng lại quay trở vào, sờ trán hắn, sốt rồi.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: