Mưa lại bắt đầu rơi, ngói lưu ly lách tách phát ra âm thanh dễ nghe. Hoa Nhi ngồi trong căn phòng ẩm ướt nóng nực, mái tóc dày ướt đẫm, dính bết vào áo. Lê Tử vén tóc nàng lên xem, dứt khoát tìm một cây trâm giúp nàng búi tóc thành một búi.
"Lại bắt người rồi." Lê Tử thì thầm vào tai Hoa Nhi: "Mấy trận hỏa hoạn gần đây đã thiêu rụi một vài ngôi nhà đẹp, nghe nói đó là cung điện mà Hoàng... Hoắc đại nhân xây cho mình!" Không biết từ khi nào mà người ngoài đã gọi Hoắc Lâm Lang từ Hoắc đại nhân thành Hoàng thượng, ngay cả Lê Tử nghe người khác gọi mấy lần cũng suýt bị lây.
"Gọi hắn là Hoàng thượng thì sao? Thiên hạ này không thiếu Hoàng thượng!" Hoa Nhi chống cằm nhìn những thị vệ buồn ngủ bên ngoài, đoán chừng thời cơ sắp đến. Sớm muộn gì cũng sẽ có một trận hỏa hoạn nữa.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: